Người đăng: Nguyễn Trọng Bảo vào 8 Tháng 12 2016
Home / Đọc truyện / Hạnh Phúc Của Một Mảnh Đời

Hạnh Phúc Của Một Mảnh Đời

Dù nhà em nghèo, nhưng có ba, có mẹ, có anh hai, có 1 gia đình hạnh phúc thì em là người giàu có nhất thế giới rồi.

loading...

***

– Mẹ ơi! – Đôi mắt em mở to một cách ngây thơ.

– Ừ, mẹ biết rồi. – Người mẹ ngước lên nhìn em. – Đợi mẹ làm xong mẹ  sẽ nấu cơm con ăn nhé.

– Dạ vâng ạ! – Em ngây thơ cười rồi chạy ra đầu hè nhặt rau.

Tiếng “Dạ” ngây thơ của em như một nhát dao cắt vào lòng người mẹ. Mẹ quay đi lau giọt nước mắt đang chảy dài trên má. Mẹ thương em còn nhỏ tuổi nhưng đã phải bươn chải, lo cho cuộc sống của gia đình.

Hạnh Phúc Của Một Mảnh Đời
Hạnh Phúc Của Một Mảnh Đời

Sáng sớm em phải theo anh hai đi nhặt lon bia, anh đi trước, còn em lò dò theo sau. Nhặt được vỏ nào, anh đưa cho em cầm hết, còn mình thì bỏ đó. Đi trên đường mà gặp bạn bè, anh nó quay ngoắt không nhận em trai mình. Vậy nên chả có đứa bạn nào của thằng anh biết mặt em trai, cũng như nhà của thằng anh ở đâu. Đã nhiều lần em hỏi anh trai: “Sao anh lại không nhận em khi anh gặp bạn bè vậy anh hai?”. Anh nó lạnh nhạt: “Tao căm ghét cái cảnh sống nghèo nàn như thế này. Mày không biết ngại à? Còn tao ngại lắm, ngại khi phải nhận mày làm em trai.” . Em ko hiểu gì hết, em hỏi mẹ: “Mẹ ơi, sao anh hai lại ngại khi nhận con là em?”. Lại một câu hỏi ngây ngô nữa của em làm tim mẹ đau thắt lại. Mẹ không trả lời, chỉ mỉm cười buồn bã bảo em: “Sau này con sẽ hiểu!”

Tết đến rồi, trong xóm nhà nào nhà nấy nhộn nhịp không khí tết, nhà em vắng hoe. Mẹ em bận làm lụng để có tiền lo cho gia đình lấy đâu ra thời gian để mà lo chuẩn bị tết cơ chứ? Nhưng em không hề buồn, ngược lại em còn vui khi giúp đỡ được mẹ. Đêm đến, mẹ ôm em vào lòng, em thì thầm hỏi mẹ trong tiếng ngáp dài: “Mẹ ơi, con thấy nhà các bạn khác đều to và đẹp, sao nhà mình lại nhỏ vậy mẹ? Còn nữa, các bạn khác đều có ba, sao con không có vậy ạ?” . Mẹ nén tiếng nấc vào lòng, nghẹn ngào nói với em: “Rồi cha con sẽ về với các con, nhà mình sẽ to như nhà các bạn.” “Vậy bao giờ cha về vậy ạ?”. “Cũng sắp rồi con”.

Mẹ nói vậy thôi, chứ thực sự chính mẹ còn không biết khi nào cha sẽ về, thậm chí cha sẽ không bao giờ về nữa. Nghĩ đến đây, mẹ dừng lại, mẹ sợ nước mắt tuôn rơi và lại bắt gặp câu nói của em: “Mẹ đừng khóc, bé thương mẹ, anh hai thương mẹ lắm.” Rồi dùng bàn tay bé nhỏ lau đi giọt nước mắt của mẹ.

Gần tết rồi, mẹ bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, rồi ra chợ mua hoa quả về cúng. Tết năm nào của em cũng đơn giản, sơ sài. Không biết người ngoài nghĩ sao, nhưng với em thì tết năm nào cũng ấm cúng bên mẹ. Năm nay cũng không ngoại lệ. Đồ đẹp không có, đồ ăn ngon cũng không, nhưng em vẫn cảm thấy hạnh phúc với những món ăn đơn giản. Đêm 29, anh Hai nói với mẹ: “Tết năm nay mẹ mua quần áo mới cho con nhé.” Mẹ thở dài: “Tiền đâu mà mua hả con? Em con sắp vào lớp 1 nữa, mẹ phải cố gắng dành dụm tiền cho nó chứ!”. Anh nó dỗi mẹ: “Mẹ thương nó hơn con chứ gì? Mẹ chỉ lo cho nó chứ nào có thương con? Mẹ thấy chúng bạn con đứa nào cũng có quần áo đẹp để mặc ko, còn con năm nào cũng áo trắng học sinh, mẹ phải biết chứ?”. Thằng anh vùng vằng đi ra khỏi cửa, quay lại nhìn mẹ, cái nhìn đầy trách móc: “Con ghét mẹ, căm cái cảnh nghèo nàn. Giá như con sinh ra ở 1 gia đình khá giả có phải tốt hơn không?”. Mẹ im lặng không nói, nước mắt cứ lặng lẽ lăn dài trên má.

Tối đó, em ôm lấy mẹ và nói nhỏ nhẹ: “Con không đi học đâu, con ở nhà giúp mẹ cũng được. Đi học tốn tiền lắm, mẹ để tiền đó mua đồ cho anh đi.” Mẹ chạm vào đôi má bé nhỏ, nhìn sâu vào đôi mắt long lanh trong sáng của em. “Mẹ lại khóc rồi, mẹ đừng khóc.” Em cười và lau nước mắt cho mẹ.

Thằng anh đứng ngoài cửa, nghe hết những lời em nói, nước mắt nó ứa ra. Trước giờ, nó chỉ biết đua đòi với các bạn, lúc nào cũng đòi mua cái này cái kia mà quên mẹ không có tiền. Nó còn không bằng em, không biết nghĩ, không biết thương mẹ. Nó muốn xin lỗi mẹ quá, nhưng không biết làm thế nào, nó chỉ im lặng quay vào giường ngủ. Sớm sau, nó dậy tưới rau, quét nhà, quét sân, dọn nhà, phụ mẹ đón Tết. Nó cũng không đòi mẹ mua quần áo mới nữa, cũng chẳng trách móc mẹ.

Sáng mồng 1, cả nhà dậy sớm đón Tết, dù nhà nó không trang trí nhà, cũng không có kẹo bánh gì ngon, nhưng ấm áp vô cùng. 3 mẹ con em quay bên chiếc bàn nhỏ. “Tý, Quang đâu rồi? Mẹ nó đâu rồi?” Tiếng người đàn ông vang vọng từ ngoài cổng. Anh em nó chạy ra xem ai, em la to lên, thằng anh hòa âm: “BA. A BA VỀ RỒI!!!” “Ừ, ba về rồi.” Ba ôm anh em nó vào lòng. Mẹ nó đứng ở cửa, rưng rưng nước mắt. “Ơ mẹ lại khóc nữa à? Ba về rồi mà, mẹ cười lên đi!!!” Mẹ nó lau nước mắt. ” Mẹ không khóc nữa đâu!” Mẹ cười. “Mẹ hứa đi, không được khóc nữa nhé.”

Ba về rồi. Tết năm nay của em sẽ ấm áp hơn mọi năm rất nhiều. Dù nhà em nghèo, nhưng có ba, có mẹ, có anh hai, có 1 gia đình hạnh phúc thì em là người giàu có nhất thế giới rồi.

Nguồn:Internet

Like nhé:

Bình luận cho bài viết

Nhận xét

Có thể bạn quan tâm

Truyện ngắn: Huynh Đệ (cảm động về tình anh em)

Lúc nó ra đời, kế hoạch hóa gia đình quản rất ngặt, trong thôn chỉ …

Close
Chào mừng bạn đến với blog

Thời gian vừa rồi blog hoạt động không ổn định do server nát, hiện nay mình đã đầu tư hoàn toàn mới. Mọi người hãy dành 1 phút click quảng cáo để mình tiếp tục nâng cấp website nhanh hơn.Ổn định hơn.