Home / Đọc truyện / Tiểu thuyết: Cô Dâu Mạo Danh

Tiểu thuyết: Cô Dâu Mạo Danh

-Coi chừng…….

loading...

Lời hắn chưa dứt thì……

-Ai Dza…..a….aa…..!

Chân của tôi lại đụng phaj cái hòn đá đáng ghét lúc nãy ( hic! sao số tôi lại xui zậy trời). Tôi đau đến chảy cả nước mắt còn hắn thì lại được một trận cười hả hê.

– tôi đau anh vui lắm hả? – Tôi rưng rưng mắt nhìn hắn rồi khập khiễng bước đi với một mớ hỗn độn trong đầu.

Hình như câu nói của tôi có tác dụng, phía sau hắn không còn cười nữa.

…………………

“Lộp độp…..lộp độp…”

-Này cô đi nhanh lên , sắp mưa lớn rồi!

– Hả?….- tôi đưa tay hứng mấy giọt nước nhỏ đang rơi mới nhận ra là trời đang bắt đầu mưa.

– Còn không mau lên.- hắn gắt khi thấy tôi vẫn ngẩn ngơ nhìn trời.- chậm như rùa….

– anh thử bị như tôi xem có đi nhanh được không?

“Soạt”

Cả người tôi bỗng dưng được nhất bổng lên bởi một đôi tay khỏe khoắn.

Là hắn, hắn đang bế tôi lên.

Hơi bất ngờ tôi nhoài người đẩy vai hắn;

-Anh làm gì vậy? bỏ tôi xuống đi.

– Yên đi!

Chỉ một câu ngắn gọn, hắn không nói gì nữa, vòng tay xiết chặt hơn. chân vẫn bước nhanh đều.

Là sao vậy?

Tôi không biết được là trong đầu hắn đang nghĩ gì.

Mặc kệ!

Sao cũng được.

Chĩ cần biết bây giờ tôi đang trong vòng tay hắn, ấm áp, tôi vòng tay ôm xiết cổ hắn lòng thầm mong phút giây này đừng trôi qua quá nhanh.

Hình như hắn khựng lại chỉ 1 giây rồi lại bước tiếp.

…………………

Hắn đi có nhanh thật nhưng vẫn không thoát khỏi cơn mưa. Về tới khách sạn thì cả 2 đều ướt như chuột lụt.

Trông hắn có vẻ hơi mệt (chắc là do tôi nặng quá hì) . Thấy xung quanh có quá đông người, tôi e dè :

– Anh cho tôi xuống đi.

Hắn không nói gì, cũng không buông tay chỉ khẽ nhìn tôi một cái rồi lại đi tiếp.

– Việt Hùng! anh cũng ở đây sao?

Một giọng nói trong trẻo như giọng của thiên thần và cái người vừa gọi hắn cũng giống như thiên thần vậy, vô cùng đẹp.

Cô ta tiến về phía chúng tôi và tôi nhận ra cô là siêu mẫu gợi cảm nhất hiện nay- Chu Thiên Vân- và còn một điếu nữa tôi cũng vừa nhận ra , cô ta cũng chính là cô gái lúc sáng, là người yêu của hắn.

– Cô gái này là?- Cô ta nhìn tôi nghi ngờ

– Là…….

– Là …..em họ….

Tôi ngắt lời hắn rồi chính mình cũng ngỡ ngàng khi lại thốt ra hai từ “em họ” đó.

Thật sự tôi rất muốn hét lên rằng ” tôi là vợ của anh ấy” . Đó thường là điếu mà các cô gái làm để khẳng định vị trí của mình.(nhất là trong hoàn cảnh bây giờ tôi và hắn đang rất thân mật) Nhưng nghĩ lại thì tôi có tư cách gì mà nói vậy chứ.-chỉ là một cô vợ hờ. hơn nữa xét về mọi mặt tôi chẳng có gì hơn cô ấy.

Sắc -tôi kém xa.

Địa vị- cô ấy là một ngôi sao sáng còn tôi chỉ là hạt cát nhỏ.

Còn trong lòng hắn- cô ấy là người yêu còn tôi chẳng là gì hết.

Thế nên cuối cùng lại…….

” phịch”

Chân tôi tiếp đất đau đớn ngay sau câu nói đó.

Loạng choạng chưa đứng vững thì tôi đã bắt gặp ngay ánh mắt có lửa của hắn.

Gì gì vậy? Không phải sợ cô ta hiểu lầm rồi trúc giận lên đầu tôi đấy chứ.

– Anh Hùng! Anh không nói với em là anh đến đây cùng với……..

– Thiên Vân! nói chuyện sau , xin lỗi.

Hắn lôi tôi xềnh xệch.

– Về phòng…………..

– Này đau……cái chân của tôi…… đau …… anh dừng lại mau……..

Tôi mặc sức la hét còn hắn thì vẫn kéo tôi đi không thương tiếc.

Bình luận cho bài viết

Nhận xét