Home / Đọc truyện / Truyện gia đình / Truyện ngắn-Hãy bóp chặt tay và ta sẽ nói ta yêu người

Truyện ngắn-Hãy bóp chặt tay và ta sẽ nói ta yêu người

Tình yêu thương là một trái cây nở rộ và vừa tầm hái của mọi bàn tày – Mẹ Teresa

Các bạn có nhớ lúc các bạn còn nhỏ thường hay ngã và bị đau không ? Các bạn có nhớ mẹ các bạn làm sao cho bạn đỡ đau không ? Với mẹ tôi, thì và sẽ ôm tôi lên, bế tôi về giường, hôn lên chỗ “ui-da, đau quá” của tôi. Bà sẽ ngồi cạnh tôi, cần lấy tay tôi và bảo:

loading...

– Khi nào thấy đau, con cứ việc bóp chặt tay mẹ. mẹ sẽ bảo con là mẹ yêu con.

Và cứ như vậy tôi không ngừng bóp chặt tay mẹ, và lần nào cũng thế, mẹ luôn bảo tôi:

– Mary, mẹ yêu con.

Đôi khi tôi nhận ra mình đang giả bộ đau chỉ vì muốn được nghe mẹ nói những lời thương yêu đó. Khi lớn lên thì cách của có đổi, nhưng mẹ luôn tìm cách cho tôi bớt đau và cho tôi tăng thêm niềm vui trong mọi lình vực. Những ngày học hành đây vất vả khó khăn của bậc trung hộc mẹ luôn để sẵn thanh kẹo sô-cô-la có hạnh nhân Hershey khi tôi về đến nha. Khi tôi hai mươi tuổi, học đại học xa nhà, mẹ thường gôi điện thoại rũ tôi đi dã ngoại ăn bữa trưa ở công viên của Winconsin. Khi tôi lập gia đình, sau mỗi lần tôi về thăm bố mẹ thì mẹ lại gửi thiệp cám ơn khi tôi về đến nhà. Mẹ luôn tỏ cho tôi thấy tôi có vị trí đặc biệt đến chừng nào trong tim bà. Nhưng điều mà tôi nhớ nhất vẫn là: “Hãy bóp tay mẹ, mẹ sẽ nói với con mẹ yêu con”.

Hãy bóp chặt tay và ta sẽ nói ta yêu người
Hãy bóp chặt tay và ta sẽ nói ta yêu người

Năm tôi ba mươi, một sáng nọ, sau khi mới từ nhà tôi về, ba tôi điện thoại ra sở làm cho tôi. Bình thường giọng ba rất quả quyết vì ông luôn dứt dạt quyết định, nhưng lần này giọng ba đầy bối rối và lo lắng:

– Mary à, mẹ con có gì không ổn và bố không biết phải làm sao. Con có thể đến ngay không ?

Trong 10 phút cần thiết để lái xe về đến nhà bố mẹ, lòng tôi tràn ngập sợ hãi không biết bố mẹ đã xảy ra chuyện gì. Khi về đến nhà tôi thấy bố đang đi torng bếp, mẹ thì nằm trên giường. Mắt mẹ nhắm lại, tay ẹm ôm bụng. Tôi gọi mẹ, cố giữ giọng mi2ng không lệ vẻ lo sợ:

– Mẹ à! Con đây.
– Mary đầy hả con.
– Vâng! Con đây mẹ!

Tôi không hề chuẩn bị tinh thần để nghe câu nói kế tiếp của mẹ nên khi nghe thấy, tôi lạnh người, không biết nói sao nữa.

– Mary à, mẹ có sắp chết không con ?

Mắt tôi nhòa lệ khi nhìn mẹ thân yêu của tôi nằm đầy bất lực. Tâm trí tôi vội suy nghĩ, cho tới khi tôi chợt nghĩ ra: “nếu là mẹ, mẹ sẽ nói sao?” Tôi lặng im một khoảng khắc dường như dài cả triệu triệu năm, mong cho có thể thốt nên lời:

– Mẹ à, con không biết mẹ có sắp chết không nhưng nếu mẹ phải chết, thì không sao đầu mẹ à, con luôn yêu mẹ.
Mẹ kêu lên:

– Mẹ đau quá, Mary ạ.

Một lần nữa tôi tự hỏi phải nói với mẹ sao đây ? Tôi ngồi xuống giường cạnh mẹ, cầm tay mẹ nghe thấy mình đang nói với mẹ:

– Mẹ ơi, khi nào mẹ đau, mẹ hãy bóp chặt tay con, khi ấy con sẽ nói với ẹm là con yêu mẹ.

Mẹ bóp tay tôi.

– Mẹ ơi, con yêu mẹ.

Rất nhiều lần bóp tay và “con yêu mẹ” đã lặp đi lặp lại giữa tôi và mẹ tôi trong suốt hai năm, trước khi ẹm tôi mất vì ung thư buồng trứng. Tôi không biết khi nào sẽ đến phiên tôi hoặc những người thân khác, nhưng tôi biết là đến lúc ấy, dù là ai thì tôi cũng sẽ tiếp thói quen ngọt ngào đầy thương yêu mà mẹ vẫn từng làm:

– Khi nào đau hãy bóp chặt tay ta và ta sẽ nói ta yêu người.

Nguồn: Mary Marcdante

Like nhé:

Bình luận cho bài viết

Nhận xét

Có thể bạn quan tâm

rroi-le-truoc-niem-hanh-phuc-cua-nguoi-me-khuyet-tat-compressed

Câu chuyện cảm động rơi nước mắt về người Mẹ

Trong xóm không ai lạ gì bà Cả Đạt, bà bị tật từ nhỏ, chân …

Close
Chào mừng bạn đến với blog

Thời gian vừa rồi blog hoạt động không ổn định do server nát, hiện nay mình đã đầu tư hoàn toàn mới. Mọi người hãy dành 1 phút click quảng cáo để mình tiếp tục nâng cấp website nhanh hơn.Ổn định hơn.