Home / Giáo dục / Sống ảo

Sống ảo

Sống ảo
Sống ảo

Ở một xã hội nơi người ta không chỉ lên mạng khi rãnh rỗi mà họ còn mang cả điện thoại vào các cuộc họp để tranh thủ chơi game, tranh thủ các cuộc tụ họp bạn bè lâu năm để lướt facebook, bấm bấm cười cười mặc kệ người xung quanh thì đâu có sai nếu tôi nói rằng, con người trong cái xã hội hiện đại này, họ “ảo quá”.

loading...

Một tác giả trẻ, viết và chia sẻ bài viết lên trang cá nhân, sau khi dồn nhiều tâm huyết, đọc, chỉnh sửa và gói ghém đủ tâm tư thì thay vì tự hào mình đã viết được một bài hoàn chỉnh họ lại bắt đầu dành sự chú ý của mình cho việc bài viết được bao nhiêu Like. Nó giống như việc bao nhiêu Like là bấy nhiêu nhuận bút, nhuận bút ít thì đâm ra nản dần, có cảm giác không ai thích bài mình, có cảm giác mình viết không hay, mình thật vô dụng và tự đeo vào mình cái gông mặc cảm, ngại viết và lười chia sẻ.

Đừng – đừng tự giết chết cảm xúc của chính mình. Không ai sinh ra đã là một nhà văn, bởi vậy tâm tư của mình, mình cứ trải ra giấy, ngôn từ có vụng về, câu cú có lủng củng thì mới có được những bài viết hoàn chỉnh hơn. Tôi rất sợ một tác giả trẻ bất ngờ viết được một bài cực hay, ghi lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc bởi bài viết đó không thể là cú hích cho người viết tiến lên mà nó sẽ trở thành gánh nặng cho những bài viết sau này.

Một cô gái mới lớn, bắt đầu yêu và lần đầu được trải qua những cảm xúc ngất ngây mới lạ của tình yêu thì ai cũng hiểu những phấn kích, những nôn nao, những khát khao khoe mẻ của cô ta vậy nên không khó để nhận ra facebook của những người như vậy. Status cập nhật liên tục, hình ảnh được đăng lên mọi lúc, những lời yêu thương, ngọt ngào, hứa hẹn, thề thốt hay xa hơn thì hở hang, giường chiếu, khiêu khích để thể hiện ta-đây-đang-yêu.

  • Tôi đồng ý!

Hạnh phúc thì ai cũng muốn được sẻ chia nhưng chia sẻ bằng cách này có ngu lắm không. Tình yêu của giới trẻ như cơn mưa đầu mùa, đến với bao nhiêu cảm xúc nhưng rồi lại có bao nhiêu mối tình đi qua nổi thời kỳ gian khổ và thách thức hay chúng trẻ dễ dàng buông tay nhau khi trái tim lệch nhịp.

Có phải sẽ đau lắm không nếu sau chia tay mà trang cá nhân lại ngập những kỷ niệm, có phải sẽ khó hơn cho người đến sau khi chân muốn đến, lòng muốn yêu mà mắt thì phải nhìn hàng loạt những thước phim quá khứ như quay chậm trên facebook. Hay sau chia tay thì hì hục ngồi xóa, dành cả giờ đồng hồ để thanh lọc kỷ niệm.

Không đáng đâu các cô gái trẻ. Hãy dành cho mình một khoảng trống riêng tư để cất giấu những nỗi niềm bởi hạnh phúc chỉ trọn vẹn khi nó không hứng chịu quá nhiều búa rìu của thị phi.

Tương lai của bạn không được quyết định bằng số giờ bạn lướt facebook mà nó được tính bằng số phút bạn lao động chân tay hay đầu óc để mang lại những hiệu quả kinh tế cho tập thể và cho riêng mình.

Tương lai của bạn sẽ là một nhà văn hay chỉ là một kẻ hèn nhát chỉ dám ôm bút cầm giấy trắng đi suốt cuộc đời không phải do cư dân mạng quyết định mà nó nằm ở sự can đảm dám viết, dám sẻ chia của chính bạn.

Và nhớ nhé, mạng xã hội không phải là nơi hoàn hảo để phơi bày sự riêng tư. Hãy giữ cho mình chút gì đó bí mật để lưu, để nhớ và để hoài niệm.

Mang giày vào và bước ra ngoài thôi, tách cafe sáng sẽ làm bạn thoải mái hơn so với việc tải một tấm ảnh cốc cafe về và đăng lên facebook: “Chúc mọi người một ngày tốt lành.”

Cộng tác viên:Yến Mèo

Like nhé:

Bình luận cho bài viết

Nhận xét

Close
Chào mừng bạn đến với blog

Thời gian vừa rồi blog hoạt động không ổn định do server nát, hiện nay mình đã đầu tư hoàn toàn mới. Mọi người hãy dành 1 phút click quảng cáo để mình tiếp tục nâng cấp website nhanh hơn.Ổn định hơn.