Người đăng: Nguyễn Trọng Bảo vào 8 Tháng 12 2016
Home / Đọc truyện / Truyện tình cảm / Anh vẫn yêu em đúng không ? Hay hơn

Anh vẫn yêu em đúng không ? Hay hơn

Em mạnh mẽ, nhưng có một chàng trai mạnh mẽ hơn làm em xiêu lòng, em có thể dựa vào đó cả đời.

loading...

***

Em – Đứa con gái theo như mấy đứa bạn thân bình phẩm thì “không có một tí nữ tính nào” ngoài cái tên Thùy Dương. Từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ, cũng chưa một lần ướm xem váy vóc nó có hình thù như thế nào, ra làm sao, chuyên quần thùng thình, áo thụng thịnh với những hình thù kì quái. Tóc cũng chẳng dài ngang vai, xoăn lượn các kiểu, em chọn cho mình mái tóc ngắn cũn cỡn, vừa thoải mái, vừa đỡ tốn công tạo kiểu. Em là vậy, mà như vậy mới là em. Cũng bao nhiêu lời phàn nàn của mọi người, nhưng em thích, còn quan trọng không? Và với cái phong cách chỉ riêng em đó, em thu nạp được nhiều người anh em hơn là một người để yêu.

Rồi đứa con nào cũng phải lớn lên, phải xa vòng tay của ba mẹ để tự lập. Ngày đó đến với em khi cầm trên tay cái giấy báo trúng tuyển trường đại học em hằng mong ước. Em thức trắng mấy hôm liền chỉ vì nghĩ mình đang mơ. Ngày trước khi lên đường, cũng mang trong mình cảm giác luyến tiếc, lo lắng không biết liệu có “sống sót” lúc không có ba mẹ bên cạnh không? Nuốt nước mắt vào trong mong muốn mọi người không lo lắng mà bước lên chuyến tàu đến với một mảnh đất mới.

Quên đi cảm giác nhớ nhà, em háo hức bước vào ngôi trường mới với bao nhiêu cái không quen.
Ngày học đầu tiên, không biết ma xui quỷ khiến thế nào, dù đã đặt ” liên hoàn chuông” vẫn không thế cứu vãn được con sâu ngủ như em thức dậy, vậy là TRỄ HỌC. Em ba chân bốn cẳng chạy như bay lên bao nhiêu bậc cậu thang cũng không đếm xuể. Và không may khi đi qua hành lang, do tốc độ quá kinh khủng, em vô tình đâm sầm vào một người.Chính “cú đâm định mệnh” đó đã làm em khốn đốn. Em chẳng còn đủ thời gian để xin lỗi, ngước lên nhìn con người ấy rồi cứ tiếp tục hớt hải chạy đến lớp. May mắn thay kịp giờ điểm danh nhưng vẫn nhận được cái nhìn tóe lửa của cô giáo bộ môn. Em ngượng ngùng tìm chỗ ngồi, đang yên lành thì sự xuất hiện của anh – người vừa bị em vô tình đâm vào ở ngay hành lang lúc nãy đã nghiễm nhiên vào lớp, chọn chỗ ngồi hẳn ngay bên cạnh em. Đúng là xúi quẩy. Em nở một nụ cười trừ chứng minh mình vô tội. Còn anh thì nhếch mép như ngầm bảo với em : ” chào cô gái, hậu quả còn chưa giải quyết hết lại bỏ trốn à, không dễ đâu.”

Suốt buổi học cứ nơm nớp lo sợ, muốn mở miệng xin lỗi một câu mà cứ nghẹn ngay ở cổ, chẳng thể nào thoát ra được. Khi tiếng chuông báo hết giờ, em vội thu dọn sách vở, bước chân ra khỏi lớp thì em bị giật hẳn người về sau, và kẻ nắm tay em lại chính là anh. Em ngượng chín mặt, cúi đầu không lên tiếng. Giọng anh như chế diễu vang lên : “chàng trai, à cô gái, thế không xin lỗi à, đau muốn chết đi được ấy, đây đây, cả đây nữa. Em hốt hoảng giằng tay ra, xin lỗi chóng vánh rồi biến mất, chỉ sợ lại tiếp tục bị hành hạ.

Anh vẫn yêu em đúng không ? Hay hơn
Anh vẫn yêu em đúng không ? Hay hơn

Ngày hôm sau, em thề em chưa từng ghét ai như thế. Anh đứng ngay ở cửa lớp, ánh lên nụ cười nguy hiểm. Thừa dịp em vừa bước ra, anh ngáng ngang đường “giúp” em có một cú tiếp đất đẹp mặt giữa bao nhiêu người, chân trẹo hẳn cả một bên. Vừa đau nhức, vừa xấu hổ, nước mắt nó cứ thi nhau rớt xuống. Anh hốt hoảng đỡ em dậy liên tục hỏi: Có làm sao không? Đau chỗ nào?” Em như con rối bị đứt dậy tập tễnh đi về. Anh rối rít vừa kéo tay em, vừa hỏi han. Em chỉ nước mắt hai hàng chẳng nói được gì. Chỉ muốn đấm đá túi bụi cho hả dạ. Cuối cùng cũng an phận ngồi trong phòng ý tế, sửa cái chân đau. Em mệt quá, ngủ thiếp đi. Anh vẫn đi qua đi lại, đến khi tỉnh dậy vẫn thấy anh ngồi đó, nhìn chằm chằm vào em, bốn mắt nhìn nhau. Bây giờ mới có dịp thưởng thức cái đẹp. Ôi đôi mắt màu nâu sẫm với nụ cười chết người, tim em nó cứ đập loạn nhịp đi ấy. Nhưng vẫn khôi phục ngay cái vẻ thơ ơ lạnh nhạt: ” Thôi không phải xin lỗi xin phải gì nữa, hòa nhau rồi, không ai nợ ai nhé!” Anh hết vò đầu rồi lại bứt tai, em không nhịn được cười phụt ra. Má anh lại càng ửng hồng trên làn da trắng.

Thế là sau hai ngày ân oán, hai ta chuyển thù thành bạn. Cũng vừa mới vào lớp, chưa quen ai nhiều, thành ra suốt ngày hai đứa cứ dính lấy nhau, hệt như hai chiến hữu, mỗi tội không chí chóe là không thể chịu nổi. Ngày ngày chờ nhau ở cổng,cùng nhau ra về. Nổi hứng lên thì anh phi trên con Dream chiến chở em đi lòng vòng thành phố. Em thích hít hà mùi thơm trên áo anh, nó dễ chịu nhường nào. Và, em nhận ra có cái gì đó đang nảy nở trong trái tim, ấm áp lạ. Từ đây trên mỗi chặng đường dù dài hay ngắn em cũng có anh ở bên cạnh, đâm ra thành thói quen.

Cũng chẳng biết đầu đuôi thế nào lại nổi lên tin đồn anh và cái Lan lớp Kế toán đang hẹn hò. Anh cũng chẳng giải thích gì, cứ cười ngặt nghẽo như mình là người ngoài cuộc hóng chuyện. Bỗng dưng em thấy bị tổn thương. Em ích kỷ muốn anh lên tiếng phủ nhận. Nhưng chẳng có. Em tránh mặt anh. Dù gặp em cũng cố tình làm ngơ đi. Anh nhận ra, anh hỏi vì sao. Mà em đâu có thể thú nhận rằng là do cái tin đồn ấy làm em sôi máu. Hay … em ghen? Sao bấy lâu nay dù thằng bạn nào có gấu em vẫn còn chúc chúng nó hạnh phúc mà, bây giờ với anh em lại như thế? Em đem một mớ hoang mang về nhà ấp ủ. Hình như anh cũng biết, hình như anh cũng nhận ra điều gì đó từ em.

Dù tránh thế nào thì anh cũng bắt được. Hôm nay anh không đi xe nữa, anh cứ nắm tay em mặc cho em có nhảy đựng lên vì không muốn. Anh đưa em ra công viên. Hai đứa nằm dài trên bãi cỏ. Anh quay sang nhìn em, cười. Cái nụ cười chết tiệt đó làm em điêu đứng không biết bao lần. Tự dưng em cũng muốn thẳng thắn, bật dậy như cái lò xo, hét vào mặt anh, mắt rưng rưng: ” thế yêu đương mà không nói một câu à? Hay đây là người vô hình rồi”. Anh cứ trân trân ra đấy, lát sau mới phản ứng.

Anh xoa đầu, lại bảo:

“Trẻ con!” ” Ai bảo thế?? Mà làm sao kia? Ghen à?”

– Ừ, ghen đấy. Ghen muốn đau cả tim đây. Được chưa?. !” Tự ái trong em trào lên kinh khủng.

-Ghen là yêu đấy. Thế có yêu nhau không để còn biết đường yêu cái con Lan lớp gì đấy?”

Em thì mồm chữ A, mắt chữ O. Cứ lắc lắc rồi gật gật. Cuối cùng thốt ra hẳn một câu : ” Yêu thôi ”

Cũng đã qua năm đầu đại học, Cũng đã một năm mình là của nhau. Em – từ một đứa mạnh mẽ là thế bỗng dưng quay ngoắt ba trăm sáu mươi độ cứ thích mè nheo cả muốn được anh chiều. Anh là bạn, cũng đúng, là người anh trai cũng đúng, là người yêu, cũng đúng nốt. Anh trong trái tim em, chiếm biết bao nhiêu là chỗ. Mặc dù miệng lúc nào cũng chê bai, nói ra đã muốn đánh một trận, nhưng hành động chẳng ăn khớp chút nào. Vẫn yêu chiều em, thương em, lo lắng cho em. Em cứ mong mình sẽ hạnh phúc mãi như vậy.

Nhưng rồi, đâu phải chuyện cổ tích để ngọt ngào đến tận cả giây phút cuối cùng, Cũng cần phải có những vụ cãi vã, giận dỗi. Chúng ta cũng chẳng phải ngoại lệ. Hôm đó cũng chẳng biết vì lí do gì, em và anh cãi nhau một trận to tiếng, người qua lại nhìn như hai quái vật ngoài hành tinh, nhưng vẫn mặc kệ. Sau một hồi chẳng ai chịu nhường ai, anh quay đi, em níu lại muốn giải quyết cho rõ ràng, thì anh gạt phăng. Em chỉ biết nhìn cái bóng lưng xa dần rồi, chôn chân tại chỗ không bước đi nổi. Anh chẳng biết tim em nó đau đớn nhường nào. Em không khóc, chỉ thấy có gì đó vỡ vụn.

Ông trời thật khéo chọn lúc đổ mưa. Hay đang khóc thương cho em nhỉ? Em lang thang, đi hết con đường này rồi đến con đường khác, mặc cho mưa thấm ướt, đâu đâu cũng là hình ảnh của anh. Chỉ nhớ hôm đó vừa bước chân vào phòng thì người đã đổ rạp xuống, nằm li bì đến ngày hôm sau. Em bị ốm một trận, người khô khốc như mất sức sống, có lẽ do hậu quả ngày hôm qua để lại. Cố gắng dậy làm gói mì, uống vội chỗ thuốc hôm kia mẹ gửi lên cầm phòng thân. Tự dưng muốn gọi cho anh vì em đang tủi thân đến chết đi được. Gía mà có anh ở đây để làm phiền thì tốt biết bao. Gía có anh ở đây để em trách móc rằng tại sao hôm qua anh lại làm vậy. Mà em, cảm thấy bản thân thất bại thật sự. Sau khi gọi một cuộc cho lớp trưởng xin phép nghỉ học hẳn một tuần, em cho điện thoại vào góc xó. Tại vì em khó chịu kinh khủng, sao anh không một cuộc điện thoại cho em, để biết em có ổn không sau cú gạt tay vô tâm đó? Bỗng dưng nước mắt không biết ở đâu cứ ồ ạt chảy ra, nghẹn cả lời.

Tình trạng khá lên một chút, em bỗng nảy ra ý định du lịch bụi. Dù gì cũng đã xin nghỉ hẳn 1 tuần, em lặn lội tìm đến vài nơi yêu thích, và một mình. Chỉ mấy ngày tự lo liệu thôi bản thân em đã thấy mình quen với cô đơn rồi. Nhưng không vui! Có anh, thì vui! Mở máy lên định chụp một vài kiểu ảnh thì có điện thoại gọi tới. Là lớp trưởng:

“Alo. Dương à? Khỏe chưa? Sao tới tìm trọ bà không thấy đâu? ”

“Đỡ hơn rồi. Đang đi một vài nơi ngắm cảnh cho thư giản, thời gian này không ổn lắm”

“Không ổn cái gì? Có người còn không ổn hơn cả Dương đấy. Đăng nó lục tìm Dương mấy ngày nay rồi, trong nó cứ như bị mất hồn ý. Mà Dương ở đâu?”

“Sa Pa. Đang ở abc.. Thế thôi nhé. Tuần sau Dương đi học” Em cúp máy nhanh chóng, sợ nước mắt mình lại rơi. Rất nhiều cuộc điện thoại của anh, rất nhiều tin nhắn liên tục gửi tới. Mà em, lại vừa giận, vừa thương anh, nên không hồi âm lại.

Em quyết ở lại thêm một ngày. Đi ngắm cảnh đến trưa mới về chỗ nghỉ. Vừa đến cuối đường, đã thấy bóng ai quen quen, hay là em bị ảo giác, nhìn nhầm. Càng đi tới, anh càng chẳng phải ảo ảnh nữa, mà là thật. Anh đứng đó, như mất hồn, còn em cũng đứng hình. Bao nhiêu mong nhớ, bao nhiêu hờn giận, chưa kịp thốt lên thì nước mắt đã lăn dài. Từ khi nào trước mặt anh, em bỗng mít ướt đến lạ. Em thốt ra khó nhọc, rời rạc: ” Đến đây làm gì?..Về đi”

Anh đột nhiên chạy một mạch đến ôm chặt em, rồi lau nước mắt cho em, thủ thỉ: ” Anh xin lỗi, anh sai rồi,sai thật rồi, là anh không đúng! Đừng xa anh, có được không? Đừng biến mất trước mắt anh như vậy, anh rất sợ không nhìn thấy em.” Nghe xong em lại đánh vào ngực anh, càng khóc to hơn. Thế là lại yêu nhau thêm bao nhiêu lần. Em làm sao có thể trách được một người con trai đã cuống cuồng tìm em dù đang giận. Làm sao có thể không yêu một chàng trai xin lỗi em cho dù chẳng biết ai sai ai đúng cả.

Em mạnh mẽ, nhưng có một chàng trai mạnh mẽ hơn làm em xiêu lòng, em có thể dựa vào đó cả đời.

Chào anh, người em yêu!

Vẫn yêu em đúng không? Hay hơn?

Viết cho ngày đầy nắng

Tóc dài – Đầu đinh

Like nhé:

Bình luận cho bài viết

Nhận xét

Có thể bạn quan tâm

7 ngày chia tay

“Đơn giản thôi. Em và anh sẽ chia tay nhau trong vòng 7 ngày, bắt …

Close
Chào mừng bạn đến với blog

Thời gian vừa rồi blog hoạt động không ổn định do server nát, hiện nay mình đã đầu tư hoàn toàn mới. Mọi người hãy dành 1 phút click quảng cáo để mình tiếp tục nâng cấp website nhanh hơn.Ổn định hơn.